Nỗ lực giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc Tây Nguyên trong thời kỳ hội nhập

Có một thứ âm thanh vang vọng nơi Tây Nguyên đại ngàn khiến con người ta nghe một lần là nhớ mãi. Không phải tiếng xe cộ nơi thành thị đông đúc, cũng chẳng phải tiếng phát thanh của những chiếc loa ngoài phố. Đó là tiếng cồng chiêng vọng ra giữa khoảng trời bao la, trầm sâu như tiếng của núi rừng. Thuở trước, chỉ cần tiếng chiêng cất lên, cả buôn làng đều hiểu rằng ở đâu đó đang diễn ra những nhịp sống của những người con đại ngàn. Có nhà đang làm lễ cúng, có nhà thu hoạch mùa màng, có nhà gọi nhau đến tụ tập, gọi thanh niên chuẩn bị mổ heo, lấy nước, dựng lễ. Tiếng chiêng khi ấy không chỉ là âm nhạc mà là hơi thở của cả một cộng đồng.